Nữ nhân dịp kia nhỡ khóc lỡ ngẩng đầu lên nhìn xem tu vi 2015 hai người, trên bệ đã đương vương

Các người thật đúng là ... Hại chết chúng tôi rồi!
Cao Phong Lượng và Đường Khẩn cảm thấy hổ thẹn và phẫn hận vô cùng. Người ta ủy thác mình hộ tiêu là vì tín nhiệm, vô luận xảy ra chuyện gì, mạng có thể vong, chứ tiêu không thể mất. Bảo tiêu lần này lại là tiền thuế của vạn   xem tử vi   gia bách tính, sau khi mất tiêu, còn chưa kịp truy tầm lại thì đã bị quan phủ truy nã, làm cho cùng đường vô lối, giờ đây lại còn bị người bắt giữ, thật quả chẳng còn gì để nói nữa.
Ngôn Hữu Nghĩa chăm chú nhìn nữ nhân kia một lượt, sau đó lại liếc mắt nhìn nữ hài tử đang đứng khóc bên cạnh, nhịn không được đưa tay nhấc cằm nữ nhân đó lên, càng nhìn càng đẹp, dục vọng nổi lên, liền nói:
– Ngươi tên là gì?
Nữ nhân lắp bắp nói:
– Tôi ... Tôi ...
Bằng vào mẫn cảm trời cho của nữ nhân, nàng đã mơ hồ đoán ra được tên tặc tử này đang nghĩ những chuyện bại hoại gì trong đầu, nên vô cùng sợ hãi.
Ngôn Hữu Nghĩa cười ha hả nói:
– Tín ca, huynh tự tìm cái gì ăn đi, đệ phải đi khoái hoạt một chút đã!
Nói đoạn liền đẩy nữ nhân kia vào phòng trong. Cao Phong Lượng quát lớn:
– Cuồng đồ! Dừng tay!
Đường Khẩn cũng gầm lên:
– Ngươi chớ làm bậy ...
Ngôn Hữu Nghĩa cười gằn, kéo tay lôi nữ nhân vào trong, nữ nhân giãy dụa dữ dội nhưng không có tác dụng.

Nam   xem tử vi   nhân đang nằm bò dưới đất cũng miễn cưỡng đứng dậy bổ người về phía Ngôn Hữu Nghĩa, Ngôn Hữu Nghĩa tung cước đá bay y ra xa, đập người vào tường. Khi rơi xuống thì người đã đoạn khí.
Nữ nhân khóc càng dữ dội hơn, thảm thiết kêu gào:
– A Lai, A Lai ...
Ngôn Hữu Nghĩa phản thủ tát mạnh vào mặt nàng, khiến nàng ngã nhào xuống đất, cảm thấy hứng thú mất hết liền quay sang nữ hài tử, nuốt nước miếng   tu vi tron doi   ừng ực nói:
– Đựơc lắm, lớn không chịu thì nhỏ vậy, dù sao ăn bưởi cũng không bằng ăn lê.
Nữ hài tử muốn tránh né, nhưng đã bị Ngôn Hữu Nghĩa một tay chộp lấy.
Nữ nhân kia khóc lóc van xin:
– Ngài hãy tha cho nó ... Cầu xin đại gia hãy tha cho nó ... Nó còn nhỏ ... Còn chưa hiểu chuyện ...
Ngôn Hữu Nghĩa nói:
– Ngươi hiểu chuyện, nhưng ngươi không nghe lời.
Nữ nhân cắn chặt bờ môi không còn chút huyết sắc:
– Tôi nghe lời ... Tôi nhất định nghe lời của đại gia ...
Ngôn Hữu Nghĩa cười hắc một tiếng, bế nữ nhân bước vào phòng   xem tu vi   trong. Ngôn Hữu Tín khẽ lắc đầu, quay sang hai đứa nhỏ đang sợ run người lại, dọa dẫm:
– Các ngươi ngồi yên đây cho ta, lát nữa mẹ các ngươi sẽ ra đây làm cơm cho các đại gia ăn. Đứa nào động đậy, ta giết đứa đó trước, giống như ...
Đoạn đưa tay chỉ vào hán tử đã chết dưới đất, nghiêm giọng nói:
– Giống như cha của các ngươi vậy.
Đột nhiên Đinh Thường Y lên tiếng hỏi:
– Ngôn lão đại, ngươi qua đây!
Ngôn Hữu Tín ngẩn người, sau đó mỉm cười, đưa tay chỉ vào đầu mũi mình nói:
– Ta?
Đinh   xem tu vi   Thường Y dùng đôi mắt đẹp nhìn chăm chăm vào y, nói:
– Ngày hôm đó ... Trong đại lao ... Tại sao ngươi lại tha cho ta?
Ngôn Hữu Tín chau mày.Đinh Thường Y đã bị giam trong lưới, y hoàn toàn có thể mắng chửi hoặc cự tuyệt không trả lời câu hỏi của nàng, nhưng khi y mượn ánh đèn dầu tù mù trong nhà nhìn qua, Đinh Thường Y vẫn ngồi ở đó, như giận như cười, hai má trắng như bánh màn thầu mới ra lò, lại điểm thêm chút ửng hồng như thứ bánh ngày tết.
Ngôn Hữu Tín thầm nghĩ, không ngờ trong giây phút nguy nan này mà nàng ta vẫn đẹp như vậy.
Ngôn Hữu Tín mỉm cười, suy nghĩ giây lát, sau đó lại mỉm cười. Đường Khẩn và Cao Phong Lượng cảm thấy kỳ quái, không hiểu vì sao một kẻ giết người không nháy mắt như Ngôn Hữu Tín lại có thứ biểu tình bẽn lẽn ngượng nghịu, kèm theo chút bối rối như thế này.

Xem tu vi tron doi theo ngay thang nam sinh

Chỉ là Đường Khẩn và Cao Phong Lượng đều rất căm phẫn, cả hai đều   xem tu vi 2015   không hiểu tại sao Đinh Thường Y lại hỏi Ngôn Hữu Tín những lời như vậy.
Chỉ nghe Ngôn Hữu Tín dùng một giọng nói nhẹ nhàng đến bất ngờ đáp lời:
– Đinh cô nương ... Tâm ý của ta ... Nàng còn không biết sao?
Đột nhiên, trong phòng vang lên tiếng quát tức giận, sau đó là một tiếng thét thất thanh.
Gương mặt ôn nhu hòa dịu của Ngôn Hữu Tín lập tức lạnh lùng như xác chết, y vội quay người lại, Đinh Thường Y liền nói với theo một câu:
– Ngôn lão đại, có thể niệm tình ta mà bảo toàn hai đứa nhỏ ...
Ngôn Hữu Tín mơ hồ hiểu ra tại sao Đinh Thường Y lại trở nên ôn hòa   xem tu vi nam 2015   với y, trên mặt thoáng lộ vẻ phật ý, nhưng còn chưa kịp phát tác thì cánh cửa phòng đã bị đạp vỡ, một người lảo đảo bước ra.
Ngôn Hữu Tín vội lao đến đỡ lấy Ngôn Hữu Nghĩa, chỉ thấy Ngôn Hữu Nghĩa đang ôm chặt hạ thể, cắn môi đến bật máu, trên mặt lộ vẻ đau đớn.
Ngôn Hữu Tín vội hỏi:
– Lão nhị, ngươi ...
Ngôn   xem tu vi 2015   Hữu Nghĩa căm giận nói:
– Con tiện tỳ ... Dám ... Dám dùng kéo ... A ...!
Ngôn Hữu Tín ngây người nói:
– Kéo?
Ngôn Hữu Nghĩa tức giận:
– Ta đã đánh cho thị một chưởng chết rồi!
Đường Khẩn nhẫn nại không nổi, tức giận gầm lên:
– Họ Ngôn kia! Ngươi là đồ con rùa tuyệt tử tuyệt tôn, táng tận lương tâm, không thể không chết, cầm thú không bằng, ngũ mã phân thi, loạn đao băm vằm! Ngươi là ...
Gã mắng liền một hơi tràng giang đại hải, Ngôn Hữu Nghĩa khẽ lắc mình đến bên, tung chân đá một cước.
Một cước này lực đạo tuyệt đối không nhẹ, nếu là người thường thì đã hộc máu đương trường rồi.
Thân thể Đường Khẩn vốn cứng rắn, nhưng cũng không thể nói được hết câu thứ hai.
Đinh Thường Y chợt ngước mắt nhìn Ngôn Hữu Tín, trong mắt đầy vẻ cầu xin.
Ngôn Hữu Tín thoáng động tâm, đưa tay ngăn Ngôn Hữu Nghĩa không cho y đá tiếp cước thứ hai:
– Lão nhị, người này phải đem về giao cho đại nhân, chết rồi không dễ ăn nói đâu!