Đanh đền nghỉ dùng kép mắt đẹp trông coi chăm bẳm vào hắn, nói

Ngày hôm đó ... Trong đại lao ... Tại sao ngươi lại tha cho ta?
Ngôn Hữu Tín chau mày.Đinh Thường Y đã bị giam trong lưới, y hoàn toàn có thể mắng chửi hoặc cự tuyệt không trả lời câu hỏi của nàng, nhưng khi y mượn ánh đèn dầu tù mù trong nhà nhìn qua, Đinh Thường Y vẫn ngồi   xem tu vi tuoi ngo   ở đó, như giận như cười, hai má trắng như bánh màn thầu mới ra lò, lại điểm thêm chút ửng hồng như thứ bánh ngày tết.
Ngôn Hữu Tín thầm nghĩ, không ngờ trong giây phút nguy nan này mà nàng ta vẫn đẹp như vậy.
Ngôn Hữu Tín mỉm cười, suy nghĩ giây lát, sau đó lại mỉm cười. Đường Khẩn và Cao Phong Lượng cảm thấy kỳ quái, không hiểu vì sao một kẻ giết người không nháy mắt như Ngôn Hữu Tín lại có thứ biểu tình bẽn lẽn ngượng nghịu, kèm theo chút bối rối như thế này.

Chỉ   xem tu vi tuoi suu   là Đường Khẩn và Cao Phong Lượng đều rất căm phẫn, cả hai đều không hiểu tại sao Đinh Thường Y lại hỏi Ngôn Hữu Tín những lời như vậy.
Chỉ nghe Ngôn Hữu Tín dùng một giọng nói nhẹ nhàng đến bất ngờ đáp lời:
– Đinh cô nương ... Tâm ý của ta ... Nàng còn không biết sao?
Đột nhiên, trong phòng vang lên tiếng quát tức giận, sau đó là một tiếng thét thất thanh.
Gương mặt ôn nhu hòa dịu của Ngôn Hữu Tín   xem tu vi tuoi hoi   lập tức lạnh lùng như xác chết, y vội quay người lại, Đinh Thường Y liền nói với theo một câu:
– Ngôn lão đại, có thể niệm tình ta mà bảo toàn hai đứa nhỏ ...
Ngôn Hữu Tín mơ hồ hiểu ra tại sao Đinh Thường Y lại trở nên ôn hòa với y, trên mặt thoáng lộ vẻ phật ý, nhưng còn chưa kịp phát tác thì cánh cửa phòng đã bị đạp vỡ, một người lảo đảo bước ra.
Ngôn Hữu Tín vội lao đến đỡ lấy Ngôn Hữu Nghĩa, chỉ thấy Ngôn Hữu Nghĩa đang ôm chặt hạ thể, cắn môi đến bật máu, trên mặt lộ vẻ đau đớn.
Ngôn Hữu Tín vội hỏi:
– Lão nhị, ngươi ...
Ngôn Hữu Nghĩa căm giận nói:
– Con tiện tỳ ... Dám ... Dám dùng   xem tu vi tuoi mui   kéo ... A ...!
Ngôn Hữu Tín ngây người nói:
– Kéo?
Ngôn Hữu Nghĩa tức giận:
–   xem tu vi   Ta đã đánh cho thị một chưởng chết rồi!
Đường Khẩn nhẫn nại không nổi, tức giận gầm lên:
– Họ Ngôn kia! Ngươi là đồ con rùa tuyệt tử tuyệt tôn, táng tận lương tâm, không thể không chết, cầm thú không bằng, ngũ mã phân thi, loạn đao băm vằm! Ngươi là ...
Gã mắng liền một hơi tràng giang đại hải, Ngôn Hữu Nghĩa khẽ lắc mình đến bên, tung chân đá một cước.
Một cước này lực đạo tuyệt đối không nhẹ, nếu là người thường thì đã hộc máu đương trường rồi.
Thân thể Đường Khẩn   xem tu vi   vốn cứng rắn, nhưng cũng không thể nói được hết câu thứ hai.
Đinh Thường Y chợt ngước mắt nhìn Ngôn Hữu Tín, trong mắt đầy vẻ cầu xin.
Ngôn Hữu Tín thoáng động tâm, đưa tay ngăn Ngôn Hữu Nghĩa không cho y đá tiếp cước thứ hai:
– Lão nhị, người này phải đem về giao cho đại nhân, chết rồi không dễ ăn nói đâu!

Xem tử vi

Ngôn Hữu Nghĩa căm giận nói:
– Con mẹ nó! Mệnh căn của lão tử đã bị cắt mất một nửa, hắn còn dám mắng chửi ... Không phải vì thăng quan phát tài thì ta đã một cước đá chết hắn rồi.
Ngôn Hữu Tín thở dài:
– Ai chẳng muốn thăng quan? Ai chẳng muốn phát tài? Vì danh lợi địa vị, cố kỵ cấm   xem tu vi tuoi dan   túc gì cũng có thể chịu đựng được.
Ngôn Hữu Nghĩa cười khan hai tiếng, mục quang chuyển động nhìn chằm chằm vào   xem tu vi   hai tỷ đệ đang thu mình trong góc nhà:
– Được, con nhỏ này cũng được!
Nói đoạn nhấc chân bước về phía nữ hài tử.
Ngôn Hữu Tín quay đầu lại nhìn Đinh Thường Y.
Đinh Thường Y khẽ gật đầu, sau đó lại lắc đầu, nhìn y với ánh mắt cầu xin khẩn thiết.
Ánh mắt kiều mị lại mang đầy vẻ nhu thuận thế này, cà đời Ngôn Hữu Tín chưa từng gặp qua, y khẽ chau mày, kéo tay Ngôn Hữu Nghĩa lại nói:
– Thôi bỏ đi, ngươi thọ thương rồi, nghỉ ngơi một chút thì tốt hơn!
Ngôn Hữu Nghĩa đột nhiên quay đầu lại, trợn mắt nhìn Ngôn Hữu Tín, trong mắt lộ vẻ kỳ quái:
– Ta biết.